Trải nghiệm hành trình chinh phục đỉnh Fansipan của “phượt nhí” 5 tuổi

Hot

Post Top Ad

Ads by VTE : ĐỆM HƠI THÔNG MINH ECO : 650K đệm hơi ô tô

Trải nghiệm hành trình chinh phục đỉnh Fansipan của “phượt nhí” 5 tuổi

 Được mệnh danh là nóc nhà Đông Dương, Fansipan với độ cao 3.143m đã trở thành ngọn núi cao nhất của Việt Nam, và luôn là khao khát chinh phục của các phượt thủ. Nhưng ít ai có thể tin được phượt thủ nhí chỉ mới 5 tuổi đã theo chân bố chinh phục cột mốc Fansipan. Sự trải nghiệm này sẽ khiến bạn nhận ra rằng, hãy để con mình khám phá thế giới xung quanh, là cơ hội để con bạn thích nghi với mọi môi trường, nâng cao khả năng tự lập và giải quyết vấn đề, trưởng thành hơn, biết yêu thiên nhiên và mạnh mẽ vượt qua những sợ hãi khó khăn khi đương đầu với thử thách.
 Vâng, ba cha con anh là anh Dương Xuân Cường, bé trai Dương Xuân Nam Khánh (học lớp 3) và bé gái Dương Khánh Linh (học mẫu giáo). Bạn và tôi hãy cùng theo dõi hành trình kỳ thú của ba cha con nhé!
Phượt thủ nhỉ 5 tuổi chinh phục đỉnh Fansipan

Bức ảnh ghi lại khoảnh khắc chinh phục tới đỉnh Fansipan lúc 3 giờ chiều ngày 9/7/2013.

Và câu chuyện bắt đầu:

Một người cha đã quyết định cho hai đứa con ở tuổi mầm non và tiểu học của mình đi ‘phượt’ Fansipan để trải nghiệm cuộc sống. Đây là một quyết định mạo hiểm nhưng hơn thế nữa anh muốn các con của mình học được bản năng sinh tồn và thích nghi với mọi môi trường xunh quanh.

“Hoặc con tiếp tục đi, hoặc ba sẽ ném thẳng con xuống vực”

Anh Dương Xuân Cường từ tốn kể lại chuyến đi của ba cha con: “Lần này chúng tôi đi không có người khuân vác và người dẫn đường, tổng trọng lượng balo tôi đeo lên tới 25-30kg, thời tiết mưa ròng rã trong 4/5 ngày chúng tôi đi... mọi cái trở nên khó khăn và nguy hiểm hơn bội phần. Mưa khiến chúng tôi ướt lạnh, đường trơn trượt, tôi và 2 con đã phải ở lại lán trong 2 đêm.
Ban đầu tôi đi cùng 2 người bạn nữa, ngày thứ 4 họ xuống núi do đã leo lên đỉnh, tôi quyết tâm đưa các con tôi đi tiếp. Nếu quyết định ngày thứ 4 là ngày sẽ leo lên đỉnh thì đây thực sự là thử thách quyết tâm của chúng tôi. Hai đứa con tôi mệt, tôi cũng mệt và kiệt sức. Vì vậy chúng tôi ngồi nghỉ ở một tảng đá trong không gian mù mịt hơi nước, con tôi rơm rớm nước mắt, chúng tôi ngồi sát bên nhau và hơn ai hết người cha là tôi đã động viên và tạo áp lực để giúp hành trình chinh phục sớm thành công...
Tôi chỉ muốn các con tôi hiểu rằng chúng chỉ có thể dựa vào bản thân mình trong khó khăn của cuộc sống. Cuộc sống có những ranh giới, khi vượt qua nó, mọi chuyện hoàn toàn khác, và khoảnh khắc chiếm lĩnh sự thành công sẽ khiến con người ta biết trân trọng và vươn tới những mục tiêu xa hơn.
Hai bé Khánh và Linh trong ngày đầu tiên của cuộc hành trình, thời tiết đẹp, họ hạ trại ở độ cao 2.400m.

Chúng tôi ngồi đó, nhiều phương án được đưa ra, nếu chúng tôi quay về (mà ngay cả việc quay về thời điểm đó đã là cực kỳ khó khăn), chúng tôi là những kẻ thất bại; Nếu chúng tôi đi tiếp, chúng tôi là những kẻ chiến thắng được bản thân mình, là bước đánh dấu sự trưởng thành của các con. Điều này thực sự có ý nghĩa với tôi và các con.
Khi các con tôi bắt đầu rớm nước mắt, tôi nói: "Hoặc con tiếp tục đi, hoặc ba sẽ ném thẳng con xuống cái vực kia". Và tôi hỏi nhưng giọng nói vẫn cương nghị: "Con chọn đi tiếp hay ngồi lại?" Và các con tôi đã chọn việc đi tiếp. Tôi chỉ cố dạy chúng tư duy giải quyết vấn đề, chúng tôi chỉ có 2 lựa chọn: đi thì sống, ở lại chúng tôi sẽ có thể chết vì đêm lạnh, không có nước mắt vì nó không giúp chúng tôi tồn tại”, 

Kỹ năng ‘dẫn đường’ của người cha đầy kinh nghiệm

Chinh phục Fansipan với người lớn đã là một thử thách, với trẻ con càng khó khăn hơn. Trước hành trình này anh Cường cũng đã đặt ra hết những tình huống, những khó khăn và xúc cảm của các con mình, anh đã lên kế hoạch rất kỹ, tính toán các rủi ro để đảm bảo an toàn cho hai con.

Khánh và Linh vẫn tự tin và ý chí tiếp tục dù trời mưa tầm tã

Anh cũng chia sẻ: “Tôi phân chia rủi ro của một chuyến đi rừng và sự chuẩn bị để tránh các rủi ro đó như sau:

  • Rủi ro về lạc đường: Tôi đã leo Fan một lần theo một tuyến đường khá khó khăn và ít người đi, tôi đã đọc tất cả thông tin liên quan đến nó: về địa hình, thời tiết, phong tục tập quán,… Tôi đã tổ chức các nhóm leo mấy đỉnh núi nằm trên dãy núi Hoàng Liên Sơn mà không cần người dẫn đường, không người khuân vác. Tôi có các thiết bị hỗ trợ như la bàn, GPS,... Do đó, về cơ bản tôi không lo bị lạc đường, việc nắm rõ địa hình và hướng đi là hết sức quan trọng. Trên thực tế, tôi đã lạc đường vài lần, nhịn đói 24h đồng hồ trong cái lạnh 5 độ C, dùng hết sức lực để bắt dê trên núi ăn, tôi có những sự sai lầm để đời giúp tôi có kinh nghiệm chắc chắn và không lặp lại các thất bại đó một lần nữa.
  • Rủi ro về thiếu nước uống: mùa này mùa mưa nên rủi ro đó bị loại bỏ, 
  • Rủi ro về thiếu thức ăn: thông thường tuyến đường tôi và các con đi, người lớn leo 2 ngày 1 đêm. Tôi dự định 4 ngày 3 đêm. Còn thức ăn tôi chuẩn bị cho 5 ngày. Lúc xuống núi trong ngày thứ 5, tôi vẫn còn một số đồ hộp.
  • Rủi ro về rét do mưa và lạnh: nhiệt độ trên Fan mùa này khoảng 10 độ C, ngày mưa và mù trời, do đó, tôi chuẩn bị đủ quần áo ấm cho 3 bố con, các loại áo thường phải kết hợp để giảm trọng lượng đồ mang theo: áo rét kiêm áo chống nước. Ở nhà, thậm chí tôi mang áo của cháu ra xả dưới vòi nước để kiểm tra.
Hai “phượt nhí” cùng nhau chinh phục từng đoạn đường.

  • Rủi ro về bệnh tật như ốm hay đau bụng do điều kiện thời tiết hoặc thức ăn thay đổi mang lại: tôi mang đủ thức ăn và quần áo ấm để giúp thể lực các con tôi ở trạng thái tốt nhất, các loại thuốc cơ bản như đau bụng, tiêu chảy, hạ sốt, hạ đường huyết,... đều được chuẩn bị một cách kỹ càng.
  • Rủi ro khác: địa hình từ độ cao 2.800 lên đến đỉnh rất hiểm trở trong điều kiện trời mưa, các chuyến đi trước sẽ giúp các cháu các kỹ năng leo trèo, giữ thăng bằng, bên cạnh đó, tôi giám sát chặt chẽ những lúc nguy hiểm. Tôi luôn đi trước khi leo xuống và ở đằng sau khi chúng leo lên. Có những đoạn, tôi phải kèm từng cháu qua một”.
Để chuẩn bị tốt cho cuộc chinh phục, anh Cường đã nhiều lần đưa các con đi phượt ở các cung đường ngắn hơn, cho các con chơi thể thao để chuẩn bị kỹ càng về thể lực.
Trong suốt hành trình, anh luôn dõi theo từng hành động và cách xử lý vấn đề của các con. Tâm lý của hai con cũng ổn định dần và không còn sợ hãi hay nản lòng.
Cuối cùng cha con anh cũng cùng nhau leo lên tới đỉnh, lúc ấy là khoảng 3 giờ chiều ngày thứ tư của hành trình. 
" Chúng tôi đã reo lên và ôm lấy nhau, lưu lại khoảnh khắc mừng chiến thắng".
Các con anh cũng thể hiện rõ sự phấn khích và cảm giác chinh phục được thành công, sẵn sàng cho hành trình xuống đỉnh trở về.

Không chỉ là chinh phục

Hành trình này hơn thế nữa còn là mong muốn của anh để thấy được sự đoàn kết, giúp đỡ nhau giữa các con của anh, anh muốn chứng minh cho mọi người thấy thành công và bản lĩnh không chỉ có ở người lớn mà còn ở trẻ nhỏ nếu cha mẹ chúng tự ý thức và tạo điều kiện để chúng phát huy. Đừng gò bó hay hạn chế bản năng sống của các con, bạn hãy cho trẻ không gian và cơ hội nâng cao bản năng sinh tồn, những kỹ năng sống và sự gắn bó đoàn kết giữa các thành viên trong gia đình.



Post Top Ad