Israel - Đất nước của những ngôi đền cổ ( phần 3 )

Hot

Post Top Ad

Ads by VTE : ĐỆM HƠI THÔNG MINH ECO : 650K đệm hơi ô tô

Israel - Đất nước của những ngôi đền cổ ( phần 3 )

Israel - Đất nước của những ngôi đền cổ ( phần 3 )

  • Núi đền (Temple Mount)-Nơi được mệnh danh là vùng đất thiên của cả 3 tôn giáo.
  • Nói đến Israel là nói ngay đến Jerusalem. Nhưng một khi đã tới Jerusalem mà không tới Núi đền thì coi như là bạn chưa từng đặt chân đến vùng đất này.


Chính nơi đây Abraham đã từng dâng con trai là Isaac để hiến tế lên Chúa. Chúa cảm động sai thiên sứ đến bảo ông dừng lại. Và cũng nơi này, Solomon rồi Herode đã cho xây ngôi đền thứ nhất rồi đến ngôi đèn thứ 2 của người Do thái. Cũng tại đây Muhammah bay về trời,... và rất nhiếu sự kiện lịch sử khác. Đây là nơi giao thoa duy nhất giữa trời và đất, là nơi mở ra cánh cửa Thiên đường để giao tiếp với Thiên Chúa.



Mỗi bước chân tôi đi trên từng phiến đá, in dấu bao nhiêu bước chân của người không lồ. Mỗi viên đá ở đây thấm đẫm bao nhiêu sự kiện lịch sử. Nơi nào Chúa đã từng gạt đổ những hàng quán bán ở cửa đền làm ô uế đền thờ, chỗ nào Abraham hiến tế Isaac, chỗ nào Chúa đẫ từng tiên báo về sự phá hủy của thành Jerusalem???? Nếu bạn từng đặt chân đến đây, bạn hãy đi thật chậm, hít thở thật sâu và hãy thả hồn để nó được trôi dạt vào quá khứ

Có câu chuyện như thế này: “Sau khi Neil Armstrong từ mặt trăng trở về. Ông đến Jerusalem và đồng hành cùng nhà khảo cổ Meir Ben Dov. Khi họ leo lên núi đền, Armstrong hỏi Ben Dov rằng Jesus có đặt chân lên đây không? Ben Dov nói vì: “Jesus là người Do thái nên Người từng đặt chân lên đây rất nhiều lần. Armstrong hỏi tiếp: “Đây có còn là những bậc thang nguyên bản không?” Ben Dov nói: “Còn chứ”. “Wow” Armstrong nói: “ Tôi phải nói với anh là, tôi thấy phấn khích khi bước chân trên những bậc thang này còn hơn cả khi tôi đặt chân trên mặt trăng”.




  • Sơ lược lại lịch sử núi đền vì tại sao nó lại thiêng liêng đến như vậy:


Abraham – Người được cả 3 tôn giáo tôn là tổ phụ mặc dù đã lớn tuổi nhưng vẫn mãi chưa có con. Đến khi có con, Thượng đế lại bắt ông hiến tế con trai, ông liền không ngần ngại định giết và tế. Thượng đế cảm động và sai Abraham liền giết một con cừu để tế thay.
+Khoảng năm 2.000 TCN, thì ngay trên ngọn núi này Solomon cho xây dựng ngôi đền thứ nhất.
+Năm 586, Babylon trực tiếp phá hủy Ngôi đền.
+Năm 19 TCN, Herode cho xây dựng Ngôi đền thứ 2.
+Năm 70, La mã phá hủy lại Ngôi đền.
+Năm 691, người Hồi giáo xây dựng Dome of the Rock và đứng vững cho đến ngày nay.
+Năm 1853, Hoàng đế Thổ Nhĩ kỳ Osamn III đưa ra thỏa ước +Nguyên trạng. Trong đó, Ngài giao Núi đền thuộc quyền tài phán của Jordan.
+Năm 1967, Israel chiếm nốt phần Tây Jerusalem trong đó có Núi đền

Vì là vùng đất thiêng nên người Do thái hầu như rất muốn lấy lại Núi đền và xây ngôi đền thứ 3 của họ. Nhưng vì các nước Hồi giáo dọa thánh chiến nên vùng này tạm thời giữ nguyên trạng và ra vào kiểm soát rất kỹ.

Cũng như mọi nơi khác ở Israel, đều phải kiểm tra an ninh. Nhưng an ninh ở đây chặt chẽ hơn những chỗ khác nhiều. Tôi đi theo con đường gỗ leo lên núi ngay cạnh bức tường ở phía tây. Trên đường vào tôi thấy cả lá chắn của cảnh sát để sẵn ở đây phòng trường hợp có gì còn đem ra dùng cho kịp.
"Lá chắn để ngay ở đây"
Trên núi Đền có một sân rộng hình thang dài khoảng 500 mét và rộng khoảng 300 mét, chiếm gần như 1 phần 6 diện tích của Cổ Thành Jerusalem. Trên sân này có 2 Đền Thờ lớn của Hồi giáo được kiến thiết: Đầu tiên là Đền thờ Dome of the Rock. Đây là đền Hồi giáo cổ kính nhất tại Thánh Địa. Đèn thờ này có hình bát giác, cả 8 phía đều được trang điểm bằng ngọc quí, và phần dưới được làm bằng cẩm thạch đa sắc. Vật liệu xây cất được lấy từ các thánh đường và đền đài trước đó thời Bizantine và Roma. Tiếp theo là Đền thờ Al-Aqsa được kiến thiết từ thế kỷ thứ 8 và đã trải qua khá nhiều lần tái thiết.
"Hàng cột còn sót lại"

Trong Dome of the Rock tôi không được vào nhưng nghe nói trong đó có thờ tảng đá – nơi mà Muhammah bay về trời.

Ở đây có,rất nhiều người Palestine, những ông già làm Hướng dẫn viên tự nguyện và xin tiền tip của khách. Tôi vừa bước vào, một ông già chắc tầm 60 tuổi đi đền bắt chuyện với tôi. Ông ta hỏi tôi đến từ đâu và tôi trẩ lời là từ Việt Nam. Ông ta thốt lên mừng rỡ: “ Wow! Vietnam, Vietnam is good. Vietnam fighting US, The same David vs Goliah” Tôi bắt đầu thấy chán và buồn. Chả nhẽ chỉ biết tới Việt Nam với thành tích đánh nhau hay sao.

Ông bắt đầu luyên thuyên mọi thứ kể cho tôi nghe về nơi này... và tôi không thể nghe thêm nữa cho đến lúc ngũ đi.

Đi một đoạn, tôi lại gặp cậu bé người Palestine. Thế là tôi nghĩ ngay đến việc nhờ cậu ta chụp cho mình một vài tấm ảnh, cậu ta vui vẻ chụp xong rồi lại hỏi tôi từ đến từ đâu. Sau khi nghe tôi nói, cậu ta cũng rú lên mừng rỡ và xin chụp ảnh cùng. Tôi có thấy 1 điều là lạ nếu như quốc gia nào có ít người Việt Nam đến thì họ nghe chỉ 2 tiếng “Việt Nam”họ rất quý. Nhưng khi dân VN đến nhiều và quá quen thuộc, nhất là xuất khẩu lao động (XKLĐ) thì họ thờ ơ và thậm chí nhiều người có thái độ khinh miệt ngay. Nói thế không phải tôi coi thường các bạn XKLD nhưng: Ngoài xuất khẩu bỏ sức lực của mình ra đem tiền về đất nước. Các bạn còn mang ra nước ngoài cái văn hóa của VN. Làm thế nào cho họ có hình ảnh đẹp về quốc gia, về đất nước. Tiếc thay, chính những công ty XKLD, rồi Bộ Lao động Thương binh và xã hội hầu như không để ý diều này thì phải.

Một vài hình ảnh về Núi Đền – Vùng đất thiêng liêng nhất thế giới.

"Những bậc thang bước lên Núi đền"
"Những người Hồi giáo đến đây cầu nguyện"
" Từ Núi đền nhìn xuống"
                      


"Dome of the rock và xung quanh"
"Cổng đi ra"
Cánh cổng của Dome of the rock. Một bên thì đóng, bên còn lại thì có an ninh to cao thế này. Chỉ duy nhất cho người Hồi giáo vào thôi. Nơi đây được xem là thánh địa quan trọng thứ 3 đối với người Hồi giáo ở Jerusalem. Xếp thứ 2 sau thánh địa Mecca và Medina.


Những họa tiết ở đây phải nói là khá kì công. Đã 1.400 năm đi qua mà vẫn còn nguyên vẹn.

"Bảo tàng David"

Bảo tàng David nằm ngay dưới chân Núi đền, đứng giữa Bức tường than khóc và Cổng phân. Khi đén đây tất nhiên phải mua vé chứ không được Free như Núi đền hay Bức tường than khóc đâu. Vì khá hứng thú với các khu bảo toàn lịch sử, thôi thì tôi cũng đành bỏ ra một ít tiền để vào xem Bảo tàng nó như thế nào.

Bảo tàng này chủ yếu dựng lại và nói về cách thức xây dựng và đời sống nhân dân trong thời kỳ Ngôi đền thứ 2. Phía ngoài còn nguyên khu khảo cổ mới khai quật, đầy đá. Một phần vì đã quá lâu nên không nhìn ra trước kia nó thế nào.




Luyên thuyên một hồi thì ngay khi bước vào cửa thì cái hình mô tả Jerusalem là trung tâm của thế giới đập ngay vào mắt tôi và thu hút mọi tầm nhìn của tôi - nơi giao thoa của 3 châu lục: Á, Phi, Âu. Chính vì thế mà quốc gia nào cũng muốn ẩu đả tranh giành gây nên bao đau thương cho mảnh đất này. Bước vào bên trong, tôi bắt gặp một vài hiện vật như bát đĩa cổ mới khai quật. Và trên tường có những hình vẽ ghi lại cuộc xây dựng Ngôi Đền thứ 2. Trước đó, cách bài trí này của họ thực sự rất dễ hiểu và khá là chân thực theo tưng chủ đề của câu chuyện.


Để cho du khách có thể dễ hình dung, bên trong phòng chiếu phim, họ còn dựng hình 3D lại ngôi Đền thứ 2. Đôi khi số lượng khách tham quan đến đây rất nhiều, đôi lúc chả có ai ngoài tôi và hình 3D với phòng to đùng.

Còn đây là mô hình thành Jerusalem.

Họ giữ nguyên trạng các di tích khảo cổ tìm được khi khai quật lên và còn ghi lại thời gian tìm thấy.

Hình vẽ cái cổng đền cũ và phế tích còn lại. Thế mới biết nó to lớn như thế nào.

Những tảng đá kia đổ xuống cách đây 2.000 năm do lính La mã phá và vẫn nằm im như thế.



Trong này có cây Olive chắc cũng phải tới vài trăm tuổi.


Ở Israel, xung quanh có khá nhiều quân địch nên quốc này áp đặt chế độ nghĩa vụ quân sự lên cả đàn ông và phụ nữ khi họ đủ 18 tuổi. Vì vậy, khi bước chân ra khỏi nơi naỳ, tôi gặp ngay một toán lính trể tuổi chắc vừa tan. Và sau khi thực hiện xong nghĩa vụ dân sự, dù nam hay nữ họ cũng phải ở lại lực lượng một tháng dự bị để rèn luyện thể lực khi cần có thể ra trận ngay. Thế nhưng, người Arab ở Israel lại không bị bắt buộc nghĩa vụ quân sự thành ra làm cho gười Do thái (Jew) ghen tỵ bởi vì họ mất 3 năm bắt buộc trong lính thì trong khi người Arab có thể đi làm ngay và làm được rất nhiều trong 3 năm đó. Nghe là vậy, nhưng cái gì thì có cái lợi của nó. Trên thực tế thì quân đội đã dạy cho họ nhiều điều hay về cách sống làm người, tư duy phản biện, kỷ luật quân đội đến các vấn đề an ninh xã hội. Sống có quy tắc và làm việc hiệu quả nên những người qua huấn luyện quân ngũ thì thường thành công hơn người không qua quân ngũ. Chính vì vậy trong quân đội Israel không có sự xa cách giữa những người chỉ huy và anh binh nhì. Anh binh nhì luôn có quyền phản biện thắc mắc những vấn đề khó hiểu. Vì vậy, làm tướng ở Israel cũng chẳng sung sướng gì. Ngoài ra, mỗi năm họ đều phải đến các bảo tàng của dân tộc họ cũng xem như là một buổi học ngoại khóa. Để từ đó, người lính biết họ đang chiến đấu cho ai với mục đích gì. Khi hiểu được tinh thần họ chắc chắn sẽ phần nào khá hơn và chiến đấu tốt hơn. Vì thế, nên hãng hàng không quốc gia của họ El AL chỉ tuyển phi công đã từng phục vụ trong quân đội.


Chỉ riêng haredi, thì tộc người này không bị buộc thực hiện nghĩa vụ dân sự. Họ theo đạo Do Thái truyền thống và bảo thủ. Nguyên nhân xuất phát từ vấn đề tôn giáo như đối với người Arab. Nhưng người Do thái thì họ lại cho rằng như thế là không công bằng cho họ. Kể cả Chính phủ cũng chẳng biết làm gì ngoài việc đưa ra những quyết định tốt hơn cho những người tham gia quân ngũ.

Dù không theo nghĩa vụ dân sự nhưng quân đội Do Thái lại nhận đánh thuê từ bên ngoài, ưu tiên người Do Thái ở nước ngoài kể cả người ngoại đạo.

Về phía quân đội Israel, họ có hệ thống phòng thủ tên lửa cực kì hiện đại được cho là gọn nhẹ, tinh tế và hiệu quả hơn cả Mỹ nhiều.Tuy nhiên để chế tạo ra hệ thống tên lửa đó thì chi phí tốn gấp cả trăm lần so với Hamas. Ở Israel, mọi người đều thông báo nhau khi nghe thấy tiêng còi báo động hay đang lái xe thì nhanh chóng chạy xuống hầm hoặc ra khỏi xe ngay. Nhưng từ lúc tôi sang đây hơn 1 tuần mà không nghe thấy báo động nào cả.

                                                               (Còn nữa)

Post Top Ad