Israel - Đất nước của những ngôi đền cổ ( phần 2 )

Hot

Post Top Ad

Ads by VTE : ĐỆM HƠI THÔNG MINH ECO : 650K đệm hơi ô tô

Israel - Đất nước của những ngôi đền cổ ( phần 2 )



Israel - Đất  nước của những ngôi đền cổ ( phần 2 )

  • Nơi được biết đến là miền đất thánh với những nhà thờ, thành cổ mang đậm nét cổ xưa khắc theo thời gian của người Do Thái để lại. 
  • Đây là nơi linh thiêng nhất của người Do thái.Nằm ở phía tây Ngôi đền cổ, nên bức tường than khóc còn được gọi là bức tường phía Tây. 


Nhìn bên ngoài Nhà thờ mộ Chúa thật nhỏ lọt thỏm giữa các di tích của Jerusalem. Và ngay bên cạnh đó là một nhà thờ Hồi giáo với một cái tháp chuông cao hơn hẳn. Nếu như các bạn quan sát, ở Jerusalem này thể như có một nhà thờ Thiên Chúa giáo nào thì kiểu gì cũng sẽ có một nhà thờ Hồi giáo bên cạnh.

"Nhà thờ mộ chúa bên ngoài"


"Tháp chuông của nhà thờ Hồi giáo bên cạnh"

Nhà thờ mộ Chúa nếu đem đi so sánh với Vatican nơi thờ tông đồ trưởng của Người thì thật nhỏ bé và khiêm tốn hơn rất nhiều. Và bao giờ các đấng vĩ nhân cũng giản dị, thanh tao và liêm khiết.Ở Việt Nam mình cũng thế, ngày xưa Đức Phật Thích Ca Mầu Ni bỏ cả xa hoa phú quý , công danh lợi lộc đi tìm triết lý sống cho nhân loại. Nhưng những kẻ dựa vào đó thì luôn xa hoa, phù phiếm đua nhau xây đình đài, cúng bái như thể quay lại nơi đã từng rời đi.

Quay lại nhà thờ mộ Chúa, tuy bản thân tôi không theo đạo nhưng khi đến những nơi như thế thì tôi cũng con chiên chính thống cũng quỳ xuống, hôn lên nơi đặt xác Chúa Jesus, đặt tay và cầu nguyện trong mộ Ngài, rồi hôn lên nơi cắm thánh giá đóng đinh câu rút Người. Tôi đến đây, tôi quỳ trước một Người vĩ đại – Người nhân từ, ôm dân chúng vào lòng vỗ về , an ủi họ rằng hãy sống tốt hơn, hãy yêu thương và tha thứ nhiều hơn rồi đén khi chết sẽ được vào nước Thiên đàng nơi có những hoa thơm, trái ngọt, mọi điều tốt đẹp chờ đợi họ. Và theo như Kinh Tân ước Người đến chịu tội cho nhân loại, cho loài người chúng ta, và từ đó chúng ta phải biết sống tốt hơn cho xứng đáng với sự hy sinh của Người.




"Những vùng đất trên đồi sọ không bị phủ kín bằng đá và bê tông thì nay được dựng bằng kính để cho con chiên xem."

Trên thế giới, xuyên suốt 5.000 năm lịch sử thế giới chỉ có 2 người vượt lên trên tất cả. Đó chính là Đức Thích Ca Mầu Ni - một người bỏ vinh hoa phú quý đi tìm triết lý sống cho nhân loại, một người vỗ về dân chúng, dạy cho họ biết yêu thương nhau hơn là Đức jesus. Trong tay họ không có lấy một tấc sắt nhưng nói một câu Bạo chúa cũng phải sợ. Họ không có nổi một người đi theo nhưng khi họ hô một tiếng là hàng vạn người đi theo. Một tấm gương sáng từ ngàn đời xưa, dạy chúng ta cách sống yêu thương, giúp đỡ "Sống đâu chỉ riêng mình". Sinh ra và lớn lên , làm trọn trách nhiệm của một người con, người học sinh , người công dân đối với đất nước. Dù gặp khó khăn, vất vả cũng phải kiên trì, nhẫn nại đi qua.

"Tảng đá nơi đặt xác Chúa sau khi hạ thân thể người từ thập ác xuống"
Mộ Chúa, theo kinh thánh khi mà lúc hạ người xuống tảng đá xong, các tín đồ sẽ đem xác Người vào đây đặt nằm trên phiến đá và lấy tảng đá lấp miệng hang lại.Thật lạ, khi hôm sau miệng hang đọt nhiên bị mở ra và không thấy xác Người đâu, cho nên mới biết người phục sinh sau đó 3 ngày
" Bên trong mộ Chúa"




"Bàn thờ nơi Mộ Chúa"

Nhà thờ này là nơi tranh chấp của các dòng Thiên chúa giáo là Giáo hội La mã, Thiên Chúa giáo chính thống, và Armenia. Ngoài ra, còn có người Hồi giáo nữa chính vì thế sửa 1 chi tiết hay nhiều đều là điều rất khó và có khi nhiều người lại không thích điều đó. Thế nên thống nhất là không sửa sang hay tu bổ gì hết, giữ nguyên trạng cho đến khi nào mọi người đồng thuận sửa được thì thôi. Nhưng thực tế là cho đén 150 năm nay chẳng sửa được cái gì cả.

"Cái thang vô duyên bên ngoài nhà thờ."

Cũng chính vì cái thang bị bỏ quên ở ngoài không cất vào, thế là cái thang dó phơi mưa nắng suốt máy năm trời cho đến hôm nay. Về hình thức làm xấu đi nhà thờ và đòng thời thể hiện tính bảo thủ, cứng nhắc. Nói cho vui thế thôi, chứ các tín đồ hành hương đến nơi đây là đến với vùng đất chúa tâm linh chứ đâu phải vì hình thức bên ngoài nhà thờ.

Đến với thành Jerusalem được xây dựng lần đầu cách đây khoảng 4.000 năm. Vì thành phố này, hầu hét tất cả tôn giáo nào cũng coi là đất thánh nên sự tranh giành, chiến tranh tàn phá rất nhiều. Những bức tường thành còn lại bây giờ , ta thấy "chỉ có" còn khoảng 500 năm tuổi. Thành bao gồm có 8 cổng: Cổng thứ nhất là Jaffa ,tiếp theo là Damascus và Herode, Zion, Dung, Lion, New Gate và cổng thứ 8 là Golden gate. Tự nhiên , đang yên đang lành , mấy ông người Do thái bảo đấng Mesiah (đấng Cứu thế) sẽ về qua cổng nàyr rồi sẽ dẫn dắt dân tộc Do thái và sẽ xây ngôi đền thứ 3 trên Núi Đền.

Trong thành chia ra làm 4 khu chính: Khu Hồi giáo sẽ đi cổng Damascus và Herode, Lion , Khu Do thái giáo sẽ đi cổng Zion và cổng Phân (sở dĩ có tên như thế do cổng này vận chuyển phân rác ra ngoài thành ). Người Armenia thì đi cổng Jaffa và Zion,còn Người Thiên chúa giáo đi cổng Jaffa, New gate, và Damascus.

 


Đường phố vắng vẻ.


"Khu Hồi Giáo" 


Tên đường phố được ghi bằng 3 ngôn ngữ: Tiếng Hebrew, tiếng Arab, tiếng Anh .Nói về Lịch sử của Thành Jerusalem  .

1. Thời Thượng, Trung Cổ.


-Khoảng 2.000 năm TCN, David sau khi đã đánh thắng Goliath và lên ngôi Hoàng đế rồi cho xây dựng Jerusalem trên đất của người Canaanite . Sau đó, Solomon-con trai của ông cho xây dựng ngôi đền đầu tiên trên núi . Đến năm 586 TCN, người Babylon xâm chiếm Jerusalem, phá hủy ngôi đền đầu tiên của người Do Thái và đồng thời cũng trục xuất người Do thái ra khỏi Jerusalem. Nhưng đến năm 538, Vua Ba tư là Cyprus cho dân Do thái về lại chỗ cũ để sinh sống.

-Mãi cho đến năm 19 TCN, ngài Herode Đại đế - vua của người Do thái mới cho xây dựng lại ngôi đền thứ 2 cũng ngay tại đó . Về công trạng của ông thì mãi đến nay người Do thái vẫn còn đang tranh cãi. Quan trọng hơn ông còn cho xây dựng lại ngôi đền thứ 2 thờ Chúa. Chẳng cần phân biệt đúng sai ra sao nhưng khi ông mất, người Do thái lại nổi dậy chống lại La mã và kết quả dẫn đến ngôi đền thứ 2 bị san bằng vào khoảng năm 70 SCN. Một phần, các phiến đá từ ngôi đền thứ 2 này được đem về xây tại Coloseum. Ai đã từng đến Roma, đi qua cổng Titus và có 2 bảo vật là Cây đèn Hannuka, chiếc rương đựng 10 điều răn của Chúa nếu để ý trên đó có khắc hình lính La mã phá đền của người Do thái và đem 2 bảo vật đó về.

Đầu tiên người La mã cũng chưa bao giờ trục xuất người Do thái ra khỏi đất nước họ. Nhưng chống đối, khởi nghĩa nhiều quá. Đến năm 135 SCN La mã trục xuất người Do thái ra khỏi đất nước của họ.

Năm 312 sau cuộc chiến thắng lớn trên cầu Milvius, Constantine lên làm Hoàng đế La mã và rồi tuyên bố Thiên chúa giáo là quốc đạo, bà Helen (mẹ của Constantine) lập tức quay lại Jerusalem tìm các thánh tích của Chúa và cho xây dựng lại các nhà thờ trên mảnh đất này. Và thế, Jerusalem trở thành đất thánh của đế chế La mã.

Vào thế kỷ thứ 7, người Hồi giáo lại một lần nữa xâm chiếm Jerusalem và năm 691 cho xây Dome of the Rock

Sau cuộc Thập tự chinh thứ nhất người Thiên chúa giáo chiếm lại Jerusalem từ tay người Hồi giáo vào ngày 15/7/1099,dẫn đến cuộc thảm sát lớn đã diễn ra. Kết quả tổng cộng 30.000 người đã bị giết. Đầu tiên họ giết những người Công giáo cải đạo sang Hồi giáo, sau này giết cả người Do thái giáo kể cả người Hồi giáo, thậm chí cả người Thiên chúa giáo. Vì thiêng quá, nên tôn giáo nào cũng lo giành giật, chiếm lấy đến khi chiếm được rồi thì rất dễ xảy ra trang chấp.

Cho đến năm 1187 Vua Hồi giáo là Saladin tái chiếm Jerusalem, nhưng ông này nhân từ hơn chỉ tha mạng và trục xuất ra khỏi nơi này, như thê đủ thấy Saladin đối xử với kẻ thù quá là nhân đạo, không tàn sát, không bắt bớ, không hành hạ, không trả thù. Nhưng kẻ thù của ông liệu có nhân từ vậy không?



Vào cuộc Thập tự chinh thứ 3. Liên quân do các Hoàng đế Anh, Pháp, Đức cầm đầu tái chiếm lại gần hết vương quốc Latin Jerusalem, nhưng thành phố quan trọng nhất là Jerusalem thì lại không chiếm được. Vua Anh Richard – Trái tim sư tử ra lệnh chém đầu tập thể 3.000 người Hồi giáo trước cổng thành Jerusalem. Bây giờ chính vì những thành phần Hồi giáo cực đoan làm cho chúng ta có cái nhìn không thiện cảm mấy về đạo Hồi. Chứ trong thời trung cổ Hồi giáo xem ra còn nhân văn hơn phương Tây nhiều lắm. Năm 1516 Jerusalem bị Đế chế Otoman chiếm. Năm 1917 sau WW1 Jerusalem thuộc Anh.

2. Thời cận, hiện đại.

Năm 1948, nước Anh tuyên bố rút ra khỏi Israel và Ben Gurion tranh thủ thành lập nhà nước cho người Do thái. Nhưng riêng Jerusalem thì Do thái chỉ kiểm soát được chỉ mỗi miền Tây và còn lại miền đông do Jordan kiểm soát. Mà những nơi như Thánh địa, thánh Tích của người Do thái, Thiên Chúa, Hồi giáo đều ở miền Đông cả. Lúc này, ngay cả người Do thái còn bị cấm không được đi đến bức tường than khóc để cầu nguyện.

Năm 1967 Arab liên minh cùng Nasser kết hợp với sự hỗ trợ kinh tế của Arab saudi, Iraq và Kuwait, Algerie đánh Israel. Trong khi đó, Syria và Jordan đã nghe lời Ai cập tạo liên minh phịch Israel. Kết quả ở bán đảo Sinai Ai cập thua, mất bán đảo Sinai của Israel, Syria mất cao nguyên Golan và Jordan mất miền Đông Jerusalem. Vậy là chỉ trong có 6 ngày mà nhà nước non trẻ Israel đã giáng một đòn chí mạng cho khối Arab cho đến tận bây giờ.

Trong khi toàn dân Do thái đang mãi ăn nghỉ lễ Yom Kippur vào ngày 6 tháng 10 năm 1973 .Thì bất ngờ, Ai cập tấn công vào Sinai. Trong khi Israel phản công và giành được lợi thế trên chiến trường thì Liên Xô đe dọa can thiệp vào quân sự, buộc Mỹ phải đứng ra sắp xếp ngừng ngay bắn và sau này (năm 1979) Israel buộc phải trả lại Sinai cho người Ai cập nhưng lại giữ được Gaza.

Ai Cập lấy lại được Sinai nhưng về phần của Jordan và Syria thì không được khả quan như thế. Chưa hết, Libanon chứa chấp một vài thành phần khủng bố đối đầu với Israel. Lập tức, về phía quân đội Israel lập tức tấn công và phong tỏa cảng hàng không, cảng đường thủy trong 45 ngày.

Vào tháng 6 năm 1981 Israel cho máy bay đến phá hủy cơ sở hạt nhân của Iraq. Đến tận bây giờ Iraq vẫn còn chưa thể khôi phục được lại cơ sở nghiên cứu hạt nhân.Thế mới nói, có thể khuất phục được đất nước Do Thái này là điều không phải dễ dàng .

Bức tường than khóc:

"Nằm ở ngay phía tây Ngôi đền cổ cho nên bức tường than khóc còn được gọi là bức tường phía Tây-đây là nơi linh thiêng nhất của người Do thái".

Sau cuộc chiến tranh với La Mã thì ngôi đền thứ 2 của họ bị san bằng. Chỉ duy nhất còn lại một phần của móng ngôi đền đó chính là bức tường than khóc như ngày nay.

Khi lập quốc vào năm 1948, lúc giờ nhà nước Do Thái vẫn chưa kiểm soát được miền Đông Jerusalem nên người Do Thái còn không được đi đến Bức tường than khóc. Nhưng sau cuộc Chiến tranh 6 ngày vào năm 1967, người Israel đã chiếm được nốt miền Đông Jerusalem. Ngoài ra còn có một số người Do thái đòi đập 2 nhà thờ Dome of the Rock và Al Aqsa để đi xây dựng ngôi đền thứ 3 ở trên đó. Ngay lập tức, thế giới Arab và cả thế giới đạo Hồi nổi giận đòi thánh chiến. Và cuối cùng thỏa thuận được đặt ra là giữ nguyên trạng và người Do thái không được lên Núi đền, mà chỉ được đi đến Bức tường than khóc nhằm đảm bảo an ninh.

"Toàn bộ bức tường. Bên tay trái dành cho nam, tay phải dành cho nữ" 


"Trước khi vào thì nam và nữ rửa tay chung ở vòi nước này"


"Sau đó lấy mũ Kippah đội lên đầu"
Chính vì thế khi bước vào Bức tường than khóc bị kiểm soát an ninh rất kỹ. Đến khi bước xuống khỏi các bậc thềm, bạn sẽ nhìn thấy ngay toàn bộ không gian đó. Bức tường được chia làm 2 phần, phần lớn hơn dành cho đàn ông và phần nhỏ hơn dành cho đàn bà. Đặc biệt là phải có một quy định là phải rửa tay trước khi vào cầu nguyện. Sau đó đàn ông đi vào bên tay trái, còn đàn bà thì đi vào bên tay phải. Đàn ông phải đội mũ Kippah lên đầu với ý nguyện biết ơn cứu độ của Chúa trời đã ban cho, còn phụ nữ thì phải trùm khăn lên đầu. Có hẳn một chỗ lấy mũ cho những kẻ ngoại đạo như tôi và rồi tôi cũng lấy một cái và đội lên đầu. Nhìn chiếc mũ trông bé thế lại sợ nó rơi nhưng thật lạ là rất chắc chắn cái bạn à.

Người ta nói phải cầu nguyện 40 ngày liên tục, phải khóc lóc, thì những lời ước nguyện viết trong tờ giấy gắn lên kẽ đền mới thành sự thật. Nhưng tôi cũng giống như khách du lịch khác. Làm gì có đến 40 ngày đến ngày nào cũng ra đây mà khóc với lóc. Cũng viết vài dòng vào tờ giấy để gửi lên Chúa trời. Rồi tôi cũng viết một tờ như vậy. Và rồi tờ giấy của tôi và những tờ giấy khác sẽ bị đem đến núi Olive để chôn.








"Than khóc cho số phận của ngôi đền linh thiêng"

Vấn đề than khóc: Điều mà ai cũng thắc mắc là than khóc về vấn đề j ?

Ngày xưa khi La mã phá hủy ngôi đền thứ 2 và trục xuất người Do thái ra khỏi Jerusalem. Họ không cho dân Do thái đi về đây nữa. Chỉ cho đến núi Olive thôi. Sau khi Constantine lên ngôi Hoàng đế La mã và coi TCG là quốc đạo thì ông cho người Do thái mỗi năm chỉ được đến đây 1 lần vào ngày thứ 9 tháng Av (theo lịch của người Do thái) để than khóc về sự sụp đổ của hai ngôi đền (Ngôi đền thứ nhất thời Solomon, ngôi đền thứ 2 thời Herode) đã không còn nữa và cùng bị phá hủy đúng một ngày vào ngày thứ 9 tháng Av đó.

Bên tay trái của khu vực dành cho đàn ông là phòng cầu nguyện trong nhà. Đi qua dưới mái vòm cái đầu tiên ấn tượng nhất với tôi là sách. Những tủ kinh Torah xếp ngay ngắn bên trong để hàng loạt các cuốn kinh đẻ cho các tín đồ đến đọc. Có một sự khác biệt giữa Do thái giáo và đa số các đạo khác là Tín đồ phải tự đọc kinh. Không có linh mục nào đọc hộ và các tín đồ đồng thanh hô Amen như Thiên chúa giáo. Vì vậy nên khi châu Âu còn chìm đắm trong đêm trường trung cổ. 95% dân số không biết chũ thì người Do thái đã biết chữ từ thời thượng cổ rồi.





"Các tín đồ đến đây mượn kinh và đọc. Đọc xong tự giác trả lại."

Họ đọc kinh phải đọc to, nhún nhảy nghe rất vui tai. Mặc dù họ đọc bằng tiếng Hebrew nên tôi chẳng hiể gì lắm. Nhưng vấn đề là họ đọc đồng thanh. Chứ không mỗi ông một phách rồi trống đánh xuôi, kèn thổi ngược thì ra cái chợ vỡ ngay.



Ấn tượng nhất là sách Kinh.

"Bên cạnh đó có những cái tủ rất đẹp nhưng không

biết bên trong đựng gì?"



(Còn nữa)



Post Top Ad